Trang chủ » Phơi nhiễm I-131 từ bụi phóng xạ

Phơi nhiễm I-131 từ bụi phóng xạ

Trong Chiến tranh Lạnh vào giữa những năm 1940 đến đầu những năm 1960, Chính phủ Hoa Kỳ đã tiến hành khoảng 100 cuộc thử nghiệm vũ khí hạt nhân (bom nguyên tử) tại một địa điểm thử nghiệm ở Nevada, hơn 100 cuộc thử nghiệm ở Thái Bình Dương và một cuộc thử nghiệm lần đầu tiên ở New Mexico. Các chất phóng xạ được giải phóng bởi các thử nghiệm này được gọi là “bụi phóng xạ”. Chúng theo gió cuốn đi hàng ngàn dặm khỏi địa điểm thử nghiệm. Kết quả là những người sống ở Hoa Kỳ vào thời điểm thử nghiệm đã tiếp xúc với phóng xạ ở các mức khác nhau.

Trong số rất nhiều chất phóng xạ được giải phóng do bụi phóng xạ, có rất nhiều mối quan tâm và nghiên cứu về dạng phóng xạ của iốt – được gọi là iốt-131, hay I-131. I-131 tập trung nhiều trong tuyến giáp. Những người tiếp xúc với I-131, đặc biệt là trong thời thơ ấu, có thể tăng nguy cơ mắc bệnh tuyến giáp, bao gồm cả ung thư tuyến giáp. Ung thư tuyến giáp không phổ biến và thường có thể chữa được. Thông thường, đây là một loại ung thư phát triển chậm và có khả năng điều trị cao. Khoảng 98 trong số 100 người được chẩn đoán mắc bệnh ung thư tuyến giáp sống sót sau căn bệnh này ít nhất 5 năm sau khi chẩn đoán.

Tuyến giáp kiểm soát nhiều quá trình của cơ thể, bao gồm nhịp tim, huyết áp và nhiệt độ cơ thể, cũng như sự tăng trưởng và phát triển của trẻ em. Nó nằm ở phía trước cổ, ngay phía trên xương ức và nằm phía trên khí quản. Mặc dù khả năng phát triển ung thư tuyến giáp do tiếp xúc với I-131 từ thử nghiệm vũ khí hạt nhân là nhỏ, nhưng điều quan trọng đối với những người lớn lên trong quá trình thử nghiệm bom nguyên tử từ năm 1945 đến năm 1963 là phải nhận thức được rủi ro.

Do đặc điểm gió và mưa nên sự phân bố bụi phóng xạ I-131 rất khác nhau sau mỗi cuộc thử nghiệm. Mặc dù tất cả các khu vực đều hứng chịu bụi phóng xạ từ ít nhất một vụ thử vũ khí hạt nhân, có một số khu vực ở Bắc Mỹ nhận được nhiều bụi phóng xạ hơn những khu vực khác. Các nhà khoa học ước tính rằng lượng I-131 lớn hơn từ địa điểm thử nghiệm Nevada đã rơi xuống một số vùng của Utah, Colorado, Idaho, Nevada và Montana. Nhưng I-131 đã đi đến tất cả các khu vực, đặc biệt là ở Trung Tây, Đông và Đông Bắc Hoa Kỳ. Một số I-131 được thu thập trên đồng cỏ và bãi cỏ. Tùy thuộc vào địa điểm, việc chăn thả bò và dê đôi khi tiêu thụ cỏ bị ô nhiễm dẫn đến việc I-131 tích tụ trong sữa động vật. Phần lớn nguy cơ sức khỏe liên quan đến I-131 xảy ra ở những người uống sữa – thường là trẻ em. Từ những gì đã biết về ung thư tuyến giáp và phóng xạ, các nhà khoa học cho rằng những người còn nhỏ trong thời kỳ thử nghiệm bom nguyên tử có nguy cơ mắc ung thư tuyến giáp cao hơn.

Ngoài việc thử nghiệm hạt nhân ở Nevada, Thái Bình Dương và New Mexico, người Mỹ còn có khả năng bị phơi nhiễm với I-131 từ một số sự kiện, bao gồm: Thử nghiệm hạt nhân bởi các quốc gia khác trên thế giới (chủ yếu vào những năm 1950 và 1960), Tai nạn nhà máy điện hạt nhân (như tai nạn Chernobyl năm 1986 và tai nạn Fukushima năm 2011 (chủ yếu là người Mỹ ở Nhật Bản), chất thải từ các nhà máy sản xuất vũ khí nguyên tử (chẳng hạn như cơ sở Hanford ở bang Washington từ năm 1944 đến năm 1957). Các nhà khoa học đang nỗ lực tìm hiểu thêm về các cách đo lường và giải quyết khả năng phơi nhiễm I-131. Họ cũng đang nỗ lực tìm hiểu thêm về các chất phóng xạ khác do bụi phóng xạ thải ra và những ảnh hưởng có thể có của chúng đối với sức khỏe con người.

Nhiều quốc gia trong đó có Mỹ, đã tiến hành điều tra I-131 trong nhiều thập kỷ và đưa ra khuyến nghị cho công chúng có thể gặp rủi ro về sức khỏe liên quan. Việc thu thập thông tin hóa ra rất phức tạp. Việc lưu giữ hồ sơ chưa đầy đủ vào thời điểm thử bom. Phần lớn thông tin cần thiết để tính toán liều I-131 của một cá nhân và rủi ro liên quan là không đáng tin cậy hoặc không có sẵn. Bất chấp những thách thức như vậy, các cơ quan chính phủ đã tổ chức các nhóm chuyên gia khoa học đã cống hiến nhiều năm để tìm hiểu thêm về I-131.

Tổng lượng vũ khí hạt nhân ở các quốc gia

“Hoạt động” trong “phóng xạ” có nghĩa là các chất không ổn định được tạo ra trong phản ứng hạt nhân bị phá vỡ và thay đổi, do đó cuối cùng chúng trở nên ổn định và không còn giải phóng bức xạ nữa. Tốc độ phân rã có thể xảy ra nhanh chóng ở một số chất phóng xạ, thường chỉ trong vài ngày. Một nửa số I-131 được thả ra trong mỗi vụ thử bom nguyên tử sẽ biến mất sau khoảng 8 ngày. Hầu biến mất (còn lại ít hơn 1 phần trăm) sau 80 ngày phát tán. Giống như tất cả các chất phóng xạ, I-131 giải phóng bức xạ khi nó bị phân rã. Chính bức xạ này có thể làm tổn thương các mô của con người. Nhưng lượng I-131 có trong môi trường sau vụ thử bom giảm dần. Do đó, động vật trang trại chăn thả trên đồng trong vòng vài ngày sau khi thử nghiệm sẽ tiêu thụ lượng I-131 cao hơn so với động vật chăn thả sau đó.

Những người dưới 15 tuổi tại thời điểm thử nghiệm trên mặt đất (từ năm 1945 đến năm 1963) uống sữa và sống ở Mountain West, Trung Tây, Đông và Đông Bắc Hoa Kỳ, có thể có nguy cơ ung thư tuyến giáp cao hơn do tiếp xúc với I-131 trong bụi phóng xạ hơn những người sống ở các vùng khác của Hoa Kỳ, những người trên 15 tuổi vào những năm 1940 hoặc những người không uống sữa. Tuyến giáp của họ vẫn đang phát triển trong thời gian thử nghiệm. Và họ có nhiều khả năng đã tiêu thụ sữa bị nhiễm I-131.

Lượng I-131 được người dân hấp thụ phụ thuộc vào: Tuổi của họ (từ 1945 đến 1963); lượng và nguồn sữa họ uống trong những năm đó; nơi sống; tuổi tác. Nhưng ít người có thể nhớ chính xác số lượng hoặc nguồn sữa họ đã uống khi còn nhỏ. Mặc dù lượng sữa tiêu thụ đóng vai trò quan trọng trong việc xác định mức độ tiếp xúc với I-131 nhưng điều quan trọng là phải biết nguồn gốc của sữa. Sữa tươi từ bò và dê ở sân sau hoặc trang trại thường chứa nhiều I-131 hơn sữa mua ở cửa hàng. Điều này là do quá trình chế biến và vận chuyển sữa đã khiến I-131 có nhiều thời gian hơn để hỏng hóc.

Bệnh tuyến giáp

Một số bệnh về tuyến giáp là do sự thay đổi lượng hormone tuyến giáp đi vào cơ thể từ tuyến giáp. Các bác sĩ có thể sàng lọc những bệnh này bằng xét nghiệm máu đơn giản. Bệnh tuyến giáp không phải ung thư bao gồm các khối u hoặc nốt sần trong tuyến giáp lành tính và không gây ung thư. Ung thư tuyến giáp xảy ra khi một khối u hoặc nốt sần trong tuyến giáp là ung thư. Ung thư tuyến giáp chiếm ít hơn 4% tổng số bệnh ung thư được chẩn đoán. Tỷ lệ mắc bệnh hiện đã tăng lên trong những năm gần đây, một phần do việc phát hiện ngày càng tăng. Các nhà nghiên cứu nghi ngờ rằng tỷ lệ béo phì gia tăng cũng ảnh hưởng đến tỷ lệ này. Tuy nhiên, hai yếu tố này không giải thích đầy đủ sự gia tăng của bệnh.

Thông thường, ung thư tuyến giáp phát triển chậm, có khả năng điều trị cao và thường có thể chữa khỏi. Khoảng 98 trong số 100 người được chẩn đoán mắc bệnh ung thư tuyến giáp sẽ sống sót sau căn bệnh này ít nhất 5 năm và khoảng 92 trong số 100 người sống sót sau căn bệnh này ít nhất 20 năm sau khi chẩn đoán. Nguyên nhân của hầu hết các trường hợp ung thư tuyến giáp không được biết rõ. Tiếp xúc với I-131 có thể làm tăng nguy cơ ung thư tuyến giáp. Người ta cho rằng nguy cơ cao hơn đối với những người đã phơi nhiễm nhiều lần và những người phơi nhiễm ở độ tuổi trẻ hơn. Nhưng ngay cả trong số những người đã được ghi nhận phơi nhiễm với I-131, rất ít người mắc bệnh ung thư.

Được biết, trẻ em có nguy cơ mắc ung thư tuyến giáp cao hơn mức trung bình nhiều năm sau đó nếu tiếp xúc với bức xạ. Điều này xuất phát từ các nghiên cứu về những người tiếp xúc với phương pháp điều trị bằng tia X để điều trị bệnh ung thư ở trẻ em hoặc các tình trạng đầu và cổ không phải ung thư, hoặc do bức xạ trực tiếp từ vụ bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki. Tuy nhiên, tuyến giáp ở người lớn dường như có khả năng chống lại tác động của bức xạ tốt hơn. Dường như có rất ít nguy cơ phát triển ung thư tuyến giáp do tiếp xúc với I-131 hoặc các nguồn bức xạ khác khi trưởng thành.

Làm thế nào mọi người có thể đưa ra quyết định đúng đắn về nguy cơ mắc bệnh ung thư tuyến giáp? Khi nào là thời gian để đi khám bác sĩ? Hồ sơ rủi ro cá nhân bao gồm bốn điểm chính có thể ảnh hưởng đến quyết định của một người đến gặp bác sĩ hoặc chuyên gia y tế khác để đánh giá:

  • Độ tuổi: Những người sinh từ năm 1936 đến năm 1963 và là trẻ em vào thời điểm đó có nguy cơ cao hơn.
  • Uống sữa: Những người uống sữa khi còn nhỏ, đặc biệt là những người uống một lượng lớn sữa hoặc những người uống sữa chưa qua chế biến từ bò và dê ở trang trại có nguy cơ cao hơn.
  • Nơi cư trú thời thơ ấu: Các khu vực gần các điểm thử nghiệm vũ khí hạt nhân hay các vụ tai nạn hạt nhân nhìn chung bị ảnh hưởng nhiều hơn bởi bụi phóng xạ I-131.
  • Dấu hiệu y tế: khối u hoặc nốt sần có thể nhìn thấy hoặc cảm nhận được ở khu vực tuyến giáp. Nếu bạn có thể nhìn thấy hoặc cảm thấy một khối u hoặc nốt sần, phải đi khám bác sĩ.

Cần lưu ý rằng:

  • I-131 phân hủy nhanh chóng trong khí quyển và môi trường. Mức độ phơi nhiễm cao nhất trong vài ngày đầu sau phát tán.
  • Phần lớn phơi nhiễm xảy ra qua việc uống sữa tươi. Mọi người nhận được ít sự tiếp xúc từ việc ăn trái cây và rau lá so với uống sữa tươi vì mặc dù I-131 đọng lại trên trái cây và rau lá, nhưng I-131 trong bụi phóng xạ chỉ lắng đọng trên bề mặt và chúng ta thường rửa hoặc gọt vỏ trái cây và rau lá
  • Ung thư tuyến giáp không phổ biến, thường có thể chữa được và phổ biến hơn khoảng 2 đến 3 lần ở phụ nữ
  • Rất khó thu thập thông tin đáng tin cậy về tác động của I-131 đối với sức khỏe con người, nhưng các nhà khoa học cho rằng: Nguy cơ ung thư tuyến giáp tăng lên khi tiếp xúc, nhưng ngay cả trong số những người tiếp xúc với I-131, rất ít người mắc bệnh ung thư này. Những người tiếp xúc khi còn nhỏ có nguy cơ cao hơn những người tiếp xúc khi trưởng thành.

Từ khóa: I-131; bụi phóng xạ; phơi nhiễm bức xạ

– CMD&DND –

Cùng chủ đề

Viết một bình luận

THÔNG TIN LIÊN HỆ

Công ty TNHH thiết bị và dịch vụ khoa học AE

Trụ sở chính tại Hà Nội: Phòng 1411 tòa nhà OCT2, KĐT Xuân Phương Viglacera, phường Xuân Phương, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội.

Chi nhánh miền Nam: 154/174C Âu Dương Lân, Phường 3, Quận 8, Tp. Hồ Chí Minh

Chi nhánh miền Trung: Xã Lộc Ninh, Tp. Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình.

Chi nhánh Bắc Giang: Số 18, Thôn Lực, xã Tân Mỹ, Tp. Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang.

ĐT: 0983374983, Fax: 024366667461

Email: duongcm@ae-rad.vn

Di động: 0983 374 983 (Chu Minh Dương)

LIÊN HỆ TƯ VẤN





    Total Visitors: 106688

    Today's Visitors:17

    0983 374 983